Chọn giải pháp đòi nợ bất hợp pháp và sự ân hận muộn màng!

Vào các ngày 25 và ngày 26 tháng 12 năm 2014 Hội đồng xét xử Tòa án nhân dân huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam mở phiên tòa xét xử công khai đối với các bị cáo Lê Đình Đ (sinh năm 1976), Lê Đình H, (sinh năm 1980), Lê Đình C (sinh năm 1986), Lê Đình T (sinh năm 1994) và Lê Đình Đ1 (sinh năm 1997). Tất cả 05 bị cáo đều trú tại xã B, huyện T, tỉnh Thanh Hóa, bị Viện kiểm sát nhân dân huyện Nam Giang truy tố về Tội cướp tài sản theo quy định tại điểm d khoản 2 Điều 133 của Bộ luật Hình sự.

Bị cáo Đ có quan hệ làm vàng với ông Lê Tam B và ông B có viết giấy nợ Đ số tiền 20.000.000 đồng hẹn đến tháng 6 năm 2014 sẽ thanh toán. Tối ngày 02 tháng 7 năm 2014 Đ có thông báo cho em ruột, con , cháu và những người làm vàng với mình biết tiền nợ của ông B và sáng ngày 03 tháng 7 năm 2014 trong lúc ngồi ăn cơm, bị cáo nói với mọi người cùng đi đến lán trại của ông B đang làm vàng tại khe Âm Thầm, thuộc xã Đắc Pring, huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam để đòi nợ. Khi đi, Đ và H mỗi người cầm theo 01 cái rựa; C, T và Đ1 mỗi người chặt 01 cây gậy mây mang theo. Đến lán trại của ông B, Đ yêu cầu ông B trả nợ nhưng ông B nói không trả nên Đ tức giận cầm chiếc đèn bằng thủy tinh ném vào người ông B. Ông B dùng tay đỡ và bị thương ở tay. Đ, H, C, T và Đ1 xông vào dùng tay đánh nhiều cái vào đầu, vai, ngực, bụng ông B làm cho ông B ngã xuống đất. Lúc này ông Lê Văn Châu và ông Lê Văn Tiến là những người cùng làm vàng với ông B đi từ bãi vàng về thấy vậy nên vào can. Đ yêu cầu ông B lại bàn ngồi để nói chuyện nợ nần nhưng ông B đến sạp giường ngồi để cầm máu vết thương trên tay. Thấy trên sạp giường có cái rựa nên Đ, H, C và Đ1 cho rằng ông B có ý định dùng rựa để đánh lại nên các bị cáo này tiếp tục xông vào dùng tay chân đánh ông B. Ông Châu và ông Tiến tiếp tục can ngăn. C giật lấy cái rựa trên sạp giường đưa cho H. Ông B bỏ chạy ra ngoài lán. Đ và C kéo ông B vào bàn và Đ lấy con dao tại lán trại của ông B chặt nhiều nhát xuống bàn đe dọa ông B nếu không trả tiền thì sẽ chặt tay. Đ1 nói theo “chặt 01 ngón tay là 01 triệu đồng cứ thế nhân lên”. Ông B sợ quá liền lấy ví da trong túi quần đưa cho ông Tiến để lấy vàng theo yêu cầu của bị cáo Đ. Ông Tiến vừa đổ 04 gói giấy bạc trong ví ra thì Đ giật lấy ví từ tay ông Tiến đổ tiếp ra bàn thêm 04 gói giấy bạc nữa. Đ mở từng gói giấy bạc ra thì có 07 cục vàng và 01 gói giấy bạc có mặt đá không có giá trị nên trả lại và yêu cầu ông Tiến lấy cân ra để cân 07 cục vàng tổng cộng là 1,93 cây vàng. Đ lấy hết số vàng bỏ vào túi và yêu cầu ông B viết giấy nợ nhưng ông B không viết. Đ uy hiếp đọc cho ông B viết giấy nợ Đ 139.000.000 đồng, trừ đi số vàng Đ lấy của ông B thì ông B còn nợ lại 45.000.000 đồng. Ông B viết xong thì Đ yêu cầu ông Tiến ký vào làm chứng và Đ lấy giấy nợ cùng cả nhóm đi về. Ông B được ông Châu đưa đi cấp cứu và xác định tỷ lệ thương tích của ông B là 3%. Ngày 09 tháng 7 năm 2014 Công an huyện Nam Giang bắt giữ các bị cáo.

Với hành vi phạm tội như trên và sau khi xem xét các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự và nhân thân của 05 bị cáo, Hội đồng xét xử tuyên phạt các bị cáo Lê Đình Đ 04 năm tù; Lê Đình H 45 tháng tù; Lê Đình C 42 tháng tù; Lê Đình T 03 năm tù nhưng cho hưởng án treo và Lê Đình Đ1 33 tháng tù nhưng cho hưởng án treo.

Vốn làm thân phu vàng, xa gia đình, xa vợ con đã là quá khổ, nay vì sự nông nổi và nóng nảy nhất thời mà các anh em trong gia đình phải vào vòng lao lý. Những giọt nước mắt ân hận muộn màng khi các bị cáo nói lời sau cùng; những người đàn bà yếu đuối cứ ngồi nhìn chồng, nhìn con mà không kìm nén được cảm xúc, để mặc những giọt nước mắt nối nhau chảy trên khuôn mặt chất chứa vẻ lo âu. Khi phiên tòa kết thúc các bị cáo lặng lẽ quay mặt đi hướng khác để tránh phải chứng kiến sự bi lụy của người vợ, người mẹ mà họ rất mực yêu thương.

Mong rằng, trong thời gian thi hành án, các bị cáo nhận thức rõ sai lầm để tập trung cải tạo tốt để được xem xét giảm án phạt tù trước thời hạn, sớm về đoàn tụ với người thân. Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra với những người lầm lỗi biết sữa chữa lỗi lầm.

Tác giả bài viết: Lê Thị Linh Giang

X