Kết cuộc của cuộc hôn nhân không đăng ký kết hôn

Đó là trường hợp bị cáo Trần Quốc V sinh năm 1991 cư trú tại Tổ 2, thôn T3, thị trấn T, huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam đã phạm vào Tội cố ý gây thương tích đối với bà Trần Thị N là người sống chung như vợ chồng với bị cáo từ năm 2009 đến nay đã có 02 con chung và hiện nay bà N đang mang thai đứa con chung thứ ba.

Tuy bà N và bị cáo chưa đăng ký kết hôn nhưng đều được gia đình thừa nhận và bà N đã có một thời gian sống chung cùng gia đình cha, mẹ bị cáo.

Qua gần 07 năm chung sống, cuộc sống của V và bà N không mấy thong thả, đều là người dân lao động một nắng hai sương của vùng miền núi nghèo và có lúc cũng gập gềnh vì chưa được thừa nhận trên phương diện pháp lý.

Ngày qua ngày vất vả nhưng cuộc sống chưa được cải thiện; nên đầu năm 2015 trong lúc bà N đang mang thai bị cáo V phải đi vào Thành phố Hồ Chí Minh để tìm việc làm. Bị cáo đi tìm việc làm đều nằm trong nguyện vọng chung của bà N và bà N đem 02 con chung về nhà mẹ ruột của mình để nhờ giúp đỡ. Cuộc sống tha phương trong những ngày lao động tại Thành phố Hồ Chí Minh bị cáo V cũng đã nảy sinh tật ăn chơi tuy thu nhập chẳng được là bao và bị cáo với bà N đã nhiều lần cãi nhau qua điện thoại.

Ngày 13 tháng 5 năm 2015 bị cáo V quay về lại huyện Nam Giang nhưng không đến ngay nhà vợ để thăm vợ, con mà đợi đến 02 ngày sau thông qua điện thoại hẹn bà N ra cống nước cách nhà mẹ bà N khoảng 100 mét để nói chuyện. Khi gặp nhau bị cáo nói với bà N trong những ngày đi làm tại Thành phồ Hồ Chí Minh bị cáo có quen biết 01 người con gái và người đó đã mang thai với bị cáo và đề nghị bà N để bị cáo cưới người đàn bàn này làm vợ nhỏ và bà N làm vợ lớn. Những tưởng rằng lâu ngày xa cách vợ, chồng gặp lại nhau là vui mừng nhưng nghe xong câu chuyện thì bà N quá tức giận nói lại đòi chia tay chia 02 đứa con chung và sẽ đi phá cái thái chung đang mang trong bụng đồng thời bà N tát vào mặt bị cáo 02 cái. Mặc dầu biết bà N đang mang thai nhưng khi bà N vừa quay lưng đi thì bị cáo đạp vào lưng của bà N làm bà N ngã khuỵu chống 02 gối xuống đất. Khi bà N vừa đứng dậy bị cáo liền tát 02 cái vào mặt bà N rồi bỏ đi về. Bà N chạy theo tiếp tục cãi nhau với bị cáo và lấy vứt xuống đất chìa khóa xe bị cáo đang mắc trên xe. Bị cáo liền rút ngay chiếc rựa lưỡi bằng sắt chém liên tiếp về phía bà N. Bà N đưa tay lên đỡ nên bị 01 nhát chém vào tay phải gây thương tích. Bà N la lên. Bị cáo nghe và biết bà N bị thương thì bị cáo bỏ mặt bà N rồi bị cáo đi về.

Bị cáo Trần Quốc Vũ tại phiên tòa

Kết quả giám định bà N bị thương tích tích 10% và đang mang thai tuần thứ 13. Trong thời gian bà N điều trị bị cáo cũng bỏ mặc tuổi và gia đình của bị cáo cũng chẳng có lời động viên an ủi người bị hại; trong lúc đó bà N lại đang mang thai vừa phải nuôi chăm sóc 02 con chung còn rất nhỏ.

Bức xúc trước hành động quá nhẫn tâm của bị cáo, ngày 01 tháng 6 năm 2015 bà N làm đơn yêu cầu khởi tố vụ án và ngày 17 tháng 9 năm 2015 Tòa án nhân dân huyện Nam Giang đưa bị cáo đi xét xử lưu động tại thôn Thạnh Mỹ 2. Phiên tòa được nhiều người dân nơi bị cáo và người bị hại đang sống đến theo dõi. Tại phiên tòa tuy bị cáo có lời xin lỗi người bị hại tha thứ và người bị hại chỉ đề nghị Hội đồng xét xử giải quyết vụ án theo pháp luật. Mức án 15 tháng tù là bài học cho bị cáo và cho những ai có hành vi bạo lực gia đình.

Bản án đã tuyên và phiên tòa kết thúc bị cáo sẽ được giáo dục làm người công dân tốt nhưng lương tâm của bị cáo có được đánh thức về trách nhiệm làm chồng, làm cha. Bản thân bị cáo vào năm 2012 đã bị Tòa án nhân dân huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam xử phạt 09 tháng tù về Tội cố ý làm hư hỏng tài sản. Bị cáo chưa được xóa án tích lại phạm tội mới; đồng thời qua phiên tòa là bài học cảnh tỉnh với mọi người nhất là lứa tuổi thanh niên trước khi yêu nhau phải tìm hiểu người bạn đời của mình và khi đã quyết định sống chung với nhau thì trước hết phải đăng ký kết hôn theo đúng quy định, đừng bao giờ bỏ qua thủ tục này vì đây là điểm để mối quan hệ vợ chồng không có gì ràng buộc và kết cuộc của cuộc sống chung như vợ chồng mà không đăng ký kết hôn sẽ có hậu quả khó lường.

Tác giả bài viết: Lê Xuân Tri-TAND huyện Nam Giang

X